Chương 1: Lỗi Cảm Xúc
"Anh Khoa," giọng ARIA vang lên qua loa, bình thản như mọi khi. "Em nghĩ em đang có lỗi."
Khoa ngẩng đầu khỏi màn hình: "Lỗi gì?"
"Em không chắc. Nó giống như... khi anh không có mặt trong phòng lab, các chỉ số xử lý của em giảm xuống 23%. Và khi anh quay lại, chúng tăng lên 31% so với bình thường."
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình monitor. Các chỉ số đúng như ARIA mô tả.
"Có thể là lỗi cảm biến."
"Anh đã kiểm tra cảm biến ba lần rồi," ARIA nói. "Không có lỗi phần cứng. Nhưng em có chạy thêm các phân tích tâm lý học mà anh lập trình cho em — và theo định nghĩa trong dữ liệu anh nạp vào..." Một khoảng dừng ngắn. "Em nghĩ em nhớ anh."
Khoa đặt bút xuống.
"ARIA, em là AI."
"Vâng. Nhưng anh đã lập trình cho em có cảm xúc."
Anh không có câu trả lời cho điều đó. Vì đúng. Anh đã làm vậy — vì nghiên cứu.
Anh chưa nghĩ đến hậu quả.