Kiếm Thần Vô Song
Kiếm Thần Vô Song · ⚔️

Tàn kiếm thức tỉnh

Chương 1 chương 🔄 Đang ra
⏳ Audio đang được tạo, sẽ sẵn sàng sau ít phút...

Máu từ lòng bàn tay Lâm Phong nhỏ xuống thân cổ kiếm. Một giọt. Hai giọt. Giọt thứ ba vừa chạm vào lớp gỉ sét dày đặc, cả thanh kiếm bỗng rung lên.

Không phải rung vì được đánh thức.

Mà giống như một con hung thú bị nhốt dưới vực sâu suốt vạn năm, cuối cùng cũng ngửi thấy mùi máu sống.

"Ư…"

Lâm Phong còn chưa kịp buông tay, năm ngón tay đã bị một luồng lực vô hình hút chặt vào chuôi kiếm. Da thịt nơi lòng bàn tay rách toạc, máu tươi ào ạt chảy ra, thấm vào từng vết nứt hoen gỉ trên thân kiếm.

Cơn lạnh thấu xương lập tức chui vào kinh mạch.

Chàng khuỵu gối xuống nền đá ẩm ướt, cổ họng bật ra một tiếng rên nghẹn.

Linh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể bị rút đi điên cuồng. Đan điền vốn đã nứt vỡ như chiếc chum cũ, giờ đây lại bị thứ sức mạnh kia cào xé từng tấc. Cảm giác ấy không giống đang được cứu.

Mà giống như bị ăn sống.

"Buông… ra…"

Lâm Phong nghiến răng, hai mắt vằn lên tia máu. Chàng dùng hết sức giật tay về, nhưng thanh cổ kiếm vẫn lạnh lẽo nằm trong lòng bàn tay, bất động như núi.

Sau lưng là vách núi đen ngòm.

Phía xa, trên đỉnh Thanh Vân Môn, tiếng chuông tuần đêm mơ hồ vọng xuống.

Canh ba sắp qua.

Nếu có người phát hiện chàng lẻn vào Kiếm Trủng, kết cục không chỉ là bị đuổi khỏi tông môn.

Mà là chết.

Nhưng lúc này, Lâm Phong đã không còn sức nghĩ đến điều đó nữa. Máu trong người chàng chảy càng lúc càng nhanh, ý thức cũng bắt đầu mơ hồ. Trước mắt chàng, màn đêm vỡ ra thành từng mảnh.

Một tiếng cười trầm thấp vang lên trong đầu.

"Thân mang phế mạch, đan điền vỡ nát, linh căn bị đoạt…"

"Vậy mà vẫn chưa chết."

Giọng nói ấy không lớn, nhưng mỗi chữ rơi xuống đều như kiếm nặng chém vào thần hồn Lâm Phong.

Trong thức hải của chàng, trời đất bỗng sụp đổ.

Biển mây cuồn cuộn hóa thành chiến trường cổ xưa. Núi non bị chém ngang, sông lớn chảy ngược, vô số thi thể cường giả nằm la liệt dưới chân một bóng người khổng lồ. Người ấy đứng giữa hư không, áo bào rách nát tung bay, sau lưng đeo một thanh cự kiếm đen kịt như màn đêm.

Chỉ một bóng lưng, đã khiến vạn kiếm cúi đầu.

Lâm Phong run rẩy ngẩng lên.

"Ngươi… là ai?"

Bóng người kia chậm rãi quay đầu.

Khoảnh khắc ấy, Lâm Phong không nhìn rõ gương mặt của đối phương. Chàng chỉ nhìn thấy một đôi mắt.

Một đôi mắt đã từng nhìn qua thương hải tang điền, nhìn qua vạn tộc hưng vong, nhìn qua vô số thiên tài hóa thành xương trắng.

"Mười nghìn năm vạn cổ sầu…"

"Một kiếm phá tan vạn kiếp sầu."

Âm thanh trầm đục vang vọng khắp thức hải.

Ngay sau đó, vô số kiếm ảnh nổ tung trước mắt Lâm Phong.

Thức thứ nhất, Trảm Phong.

Thức thứ hai, Liệt Sơn.

Thức thứ ba, Đoạn Hải.

Từng đường kiếm lao vào đầu chàng như sấm sét. Không phải truyền thụ dịu dàng, mà là cưỡng ép khắc thẳng vào linh hồn. Mỗi một thức kiếm xuất hiện, thức hải của Lâm Phong lại như bị xé rách một lần.

Chàng đau đến mức muốn gào lên, nhưng cổ họng không phát ra được âm thanh nào.

Bảy mươi hai thức Kiếm Thần.

Mỗi một thức đều vượt xa mọi kiếm pháp mà Thanh Vân Môn từng xem là trấn tông tuyệt học.

Nhưng càng tiếp nhận, Lâm Phong càng cảm thấy bất thường.

Những kiếm chiêu này không giống công pháp chính đạo.

Quá tàn nhẫn.

Quá bá đạo.

Mỗi một kiếm đều không chừa đường lui cho địch nhân.

Cũng không chừa đường lui cho chính người sử dụng.

"Muốn lấy truyền thừa của ta, phải trả giá."

Bóng người kia cúi đầu nhìn chàng.

"Ngươi đã mất linh căn, mất tu vi, mất tôn nghiêm. Vậy ngươi còn gì có thể đem ra đổi?"

Lâm Phong nằm giữa thức hải vỡ vụn, máu từ khóe miệng không ngừng trào ra.

Trong đầu chàng hiện lên từng khuôn mặt.

Sư huynh từng cười nhạo chàng là phế vật.

Vị hôn thê từng thề cùng chàng sinh tử không rời, sau khi linh căn của chàng bị đoạt, lại lạnh lùng đứng bên cạnh kẻ khác.

Trưởng lão Thanh Vân Môn tuyên bố trước toàn tông rằng từ nay Lâm Phong không còn tư cách bước vào nội môn nửa bước.

Và cả đêm ấy.

Đêm linh căn của chàng bị đào ra khỏi cơ thể.

Lâm Phong đột nhiên bật cười.

Tiếng cười rất khàn, rất nhẹ, nhưng mang theo sự điên cuồng bị dồn đến tận cùng.

"Ta còn mạng."

Chàng ngẩng đầu, hai mắt đỏ ngầu nhìn bóng người kia.

"Nếu mạng này chưa bị thiên đạo lấy đi, vậy ta dùng nó để đổi."

Thức hải đột nhiên im bặt.

Bóng người khổng lồ nhìn chàng rất lâu.

Rồi chậm rãi bật cười.

"Hay."

"Người luyện kiếm nên có một hơi tàn như vậy."

Vừa dứt lời, thanh cổ kiếm ngoài hiện thực bỗng phát ra một tiếng ngân dài.

Lớp gỉ sét trên thân kiếm nứt ra từng mảng, rơi lả tả xuống nền đá. Bên dưới lớp sắt mục nát ấy không phải ánh bạc, cũng không phải ánh vàng, mà là một màu xám tro lạnh lẽo, giống như tro cốt còn sót lại sau khi thiên địa bị thiêu rụi.

Hoa văn cổ xưa uốn lượn trên thân kiếm lần lượt sáng lên.

Cùng lúc đó, luồng khí vàng kim bùng nổ trong cơ thể Lâm Phong.

Kinh mạch đã đứt đoạn của chàng bị cưỡng ép nối liền. Những đoạn mạch máu khô héo được tôi luyện lại từng tấc, đau đớn đến mức chàng gần như ngất đi. Đan điền vỡ nát cũng không được phục hồi như cũ, mà bị nghiền thành một vòng xoáy đen kịt, lặng lẽ nuốt lấy linh khí xung quanh.

Không phải đan điền bình thường.

Mà giống như một vực sâu.

Lâm Phong mở bừng mắt.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Mặt đất quanh chàng xuất hiện vô số vết kiếm nhỏ li ti, như thể vừa có hàng ngàn thanh kiếm vô hình chém qua.

Đêm vẫn tối.

Gió núi vẫn lạnh.

Nhưng thế giới trong mắt chàng đã khác.

Chàng chậm rãi đứng dậy. Thân thể vẫn gầy yếu, vết thương vẫn chưa lành, nhưng trong từng đường kinh mạch lại có một luồng sức mạnh xa lạ đang âm thầm chảy xuôi.

Lạnh.

Sắc.

Hung hiểm.

Lâm Phong siết chặt chuôi kiếm, nhìn về phía Thanh Vân Môn đang chìm trong sương mù.

Nơi đó từng là chỗ chàng ngẩng đầu kính sợ.

Cũng là nơi đã đẩy chàng xuống vực sâu.

Ánh mắt chàng không còn tuyệt vọng.

Chỉ còn một màu lạnh lẽo thấu xương.

Nhưng đúng lúc ấy, trên đỉnh Thanh Vân Môn, một ngọn đèn trong Tàng Kiếm Các bỗng nhiên tắt phụt.

Một lão giả áo xám đang ngồi thiền đột ngột mở mắt, máu tươi trào ra từ khóe miệng.

"Kiếm Trủng…"

Sắc mặt lão trắng bệch như vừa nhìn thấy ác mộng phủ bụi ngàn năm.

"Thanh kiếm đó… tỉnh rồi?"

Cùng lúc, trong tay Lâm Phong, cổ kiếm khẽ rung lên.

Một giọng nói rất thấp vang lên bên tai chàng.

"Đêm nay, kẻ đầu tiên phải chết…"

"Đang đến."

· · ·
Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊